《咏雪》全文:
谢太傅寒雪日内集,与儿女讲论文义。俄而雪骤,公欣然曰:“白雪纷纷何所似?”兄子胡儿曰:“撒盐空中差可拟。”兄女曰:“未若柳絮因风起。”公大笑乐。即公大兄无奕女,左将军王凝之妻也。
《咏雪》拼音:
xiè tài fù hán xuě rì nèi jí,yǔ ér nǚ jiǎng lùn wén yì。é ér xuě zhòu,gōng xīn rán yuē:“bái xuě fēn fēn hé suǒ sì?”xiōng zǐ hú ér yuē:“sǎ yán kōng zhōng chà kě nǐ。”xiōng nǚ yuē:“wèi ruò liǔ xù yīn fēng qǐ。”gōng dà xiào lè。jí gōng dà xiōng wú yì nǚ,zuǒ jiāng jūn wáng níng zhī qī yě。
jiāng shàng yī lǒng tǒng , jǐng shàng hēi kū lóng 。
江上/一笼统,井上/黑窟窿。
huáng gǒu shēn shàng bái , bái gǒu shēn shàng zhǒng 。
黄狗/身上白,白狗/身上肿。
翻译:
大雪把整个江山染成了一片白色,只有屋前的那口井成了一个黑窟窿。
在雪中追逐的黄狗和白狗,黄狗身上染成一片雪白,而那只白狗身上堆起了雪,似乎变得肿了起来。
